NHỮNG TẤM LÒNG VÀNG

Tâm Tú La Tuấn Anh

  

"Mái chùa che chở hồn dân tộc,
Nếp sống muôn đời của tổ tông”.

      Tôi xin mượn hai câu thơ trên được trích ra trên bàn thờ của Gia Đình Phật Tử - Hoa Nghiêm. Tôi tự hỏi "Có bao nhiêu người ưa cái tính dài dòng văn tự như tôi, chịu đứng lại ngẫm nghĩ ý nghĩa của hai câu thơ kia?", thật khó mà nói vì hiện tại người viết lại là tôi, nên những dòng suy nghĩ chỉ là của riêng tôi.

      Nhân cơ hội có một diễm phúc được tham gia vào công việc trợ giúp Buổi Cơm Gây Quỹ Xây Dựng Chùa Hoa Nghiêm đêm 27 tháng 4 năm 2008, tôi được chứng kiến một bằng chứng thực tế và rất cụ thể của cái gọi là "Từ Bi Hỷ Xả" từ phía quý Thầy, đạo hữu, phật tử và của tất cả những đồng hương người Việt tại vùng Hoa Thịnh Đốn.

      Buổi lễ được chuẩn bị trong không khí trang trọng, nhìn các bác, các cô chú và anh chị em trong gia đình Phật Tử và Hội Phật Giáo Mỹ Châu - Chùa Hoa Nghiêm lăng xăng chạy qua chạy lại, thu xếp bàn ghế, chổ ngồi ... v..v..., lòng tôi cũng nôn nao không kém, cứ muốn làm cho thật nhiều việc cho dù nhỏ hay lớn, hòng chỉ mong đóng góp một tí gì đó công sức của mình vào buổi lễ trang trọng này. Thế rồi bên ngoài cánh cửa kiếng trong suốt của nhà hàng Phước Lộc Thọ (Lucky Three), thấp thoáng vài bóng dáng của quý quan khách đến tham dự, trong chốc lác từ một số nhỏ nay trở thành như một cộng đồng đông đảo. Quý quan khách trong quần áo trang trọng, cùng với gia đình được sự điều hành của anh chị Hội Phụ Huynh đoàn sinh GĐPT - Hoa Nghiêm đã được xếp ngồi vào các bàn soạn sẵn.

      Vào đúng 6 giờ chiều, hai cô MC Huệ Nguyễn và Trang Thanh, duyên dáng trong những bộ áo dài từ từ bước lên sân khấu và đọc lời mở đầu cho chương trình.

      Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến các vong linh và nạn nhân của ngày đau thương 30 tháng 4 năm 1975, được bắt đầu. Nhà hàng đang đông nghẹt người, ồn ào trong tiếng bàn tán xôn xao, chợt trở nên im lắng. Phút mặc niệm vừa chấm dứt, vị chủ tịch Hội Phật Giáo Mỹ Châu - Chùa Hoa Nghiêm, bác Nguyên Tu Trần Đoàn tiến lên sân khấu và mở lời chào mừng các quan khách.

      Một trong những sự kiện thật bất ngờ cho buổi lễ, đó là có sự hiện diện của ông Conolly và gia đình, ông chính là Thị Trưởng của quận Fairfax, Virginia. Ông Conolly cũng không kém phần xúc động khi được nhìn thấy sự tham gia đông đảo của đạo hữu và cộng đồng trong buổi lễ này và ông cũng không quên nhấn mạnh rằng, ông luôn mong muốn được nhìn thấy cộng đồng người Việt của chúng ta luôn đoàn kết và sẽ luôn có những buổi từ thiện như hôm nay được tổ chức nhiều hơn.

      Sau phần phát biểu của ông, hội Phụ Huynh dưới sự điều khiển của bác Lạc đã ca vang bài Phật Giáo Việt Nam, tiếng hát trầm bổng của các anh chị nâng cao tinh thần và tính chất tự hào của người con Phật.

      Thầy Trú trì Thích Kiến Khai và Thầy Phụng Sơn (người đã từng là vị Trú trì đầu tiên của chùa Hoa Nghiêm), ôn tồn hiền hòa gởi đến mọi người những lời cảm ơn chân thành và tràn đầy đạo pháp. Toàn thể quan khách lắng nghe thật chăm chú và cảm thông những nguyện vọng của quý Thầy, các bác đại diện cho Hội Phật Giáo Mỹ Châu - Chùa Hoa Nghiêm. Một nguyện vọng hay nói đúng hơn đó là cả một mơ ước mà đang được trở thành hiện thực. Giấc mơ có được một ngôi chùa rộng lớn hơn nhưng không ngoài mục đích là để có thêm chổ rộng rãi cho đạo hữu, phật tử và đồng hương đến tu học, thờ phượng tổ tiên, sinh hoạt và cũng có được một nơi để thế hệ mầm non tồn giữ truyền thống đạo pháp và dân tộc.

      Những lời phát biểu chân thành và thực tế từ các quý bác trong hội PGMC-CHN, từ đại diện ban kiến thiết ngôi chùa mới, như thúc đẩy tấm lòng từ bi của tất cả mọi người và vì thế hai cô MC, trong niềm hân hoan đã liên tục đọc các danh sách thật dài của các mạnh thường quân, những người đã, đang và sẽ đóng góp cho quá trình góp gạch xây dựng ngôi chùa mới.

      Xen kẽ giữa các chương trình, còn có phần đóng góp văn nghệ tuyệt vời của các anh, chị và các em trong gia đình phật tử cũng như từ đại diện cộng đồng. Tiếng sáo của anh Đào Công Minh, tam ca Tiếng Sáo Thiên Thai của các cô Hiếu Tâm, Hiếu Thuận và Hiếu Trang, bài hát Giấc Mơ Trưa qua phần trình bày của cô Thanh Thảo, phần hoạt cảnh sống động Sơn Tinh Thuỷ Tinh của các em GĐPT- HN dưới sự điều hành của cô giáo trẻ Ngọc Lan, phần ảo thuật kỳ diệu của anh Hoàng Hùng, chương trình cổ nhạc và còn thật nhiều các chương trình văn nghệ khác. Tất cả, như đang thu hút và ngập tràn tâm thành của tất cả quý quan khách. Ai nấy cũng đều cười đùa vui vẻ và tỏ ra thật hài lòng với chương trình của buổi lễ.

      Chương trình không chỉ dừng lại ở đó, phần xúc động hơn cả đó là phần đấu giá cho bức thư họa 14 Lời Phật Dạy do họa sĩ Vũ Hối vẽ và bộ nữ trang do một thương gia chủ một tiệm vàng tặng để gây quỹ cho đêm này. Bức thư họa 14 Lời Phật Dạy mang đầy tính Phật và cung cách cổ truyền được khởi đầu với giá 400 đồng (USD), sau đó thật ngạc nhiên khi tôi được nhìn thấy các bàn tay giơ lên để nâng giá của bức tranh. Khác với những cuộc đấu giá bình thường bên ngoài, đây chính là cuộc "đấu giá" cho cái kề cận của quá trình xây dựng ngôi chùa mới. Giá tiền được chấm dức ở 600 đồng, nhưng xúc động thay khi đại diện của gia đình thương gia thắng cuộc đấu giá ấy đã tự nguyện "đấu" với chính mình qua diễn biến "Mua luôn thành 1000 đồng". Và kết quả, bức thư họa 14 Lời Phật Dạy được trao về gia đình của vị thương gia ấy trong tấm lòng đại lượng của họ.

      Chương trình vẫn được tiếp tục với các tiết mục văn nghệ cùng với các danh sách dài khác của các mạnh thường quân. Sau đó đã được kết thúc trong ấm cúng và đầy đạo vị.

      Tôi xin gởi đến đây một bản tường thuật nho nhỏ về quá trình diễn tiến của buổi cơm gây quỹ xây dựng chùa Hoa Nghiêm trong đêm 27 tháng 4 năm 2008, một sự thành công không lường nhờ sự đóng góp nhiệt thành từ phía các hội đoàn và đoàn thể lẫn cả cộng đồng người Việt tại vùng Hoa Thịnh Đốn. Buổi gây quỹ đã đem lại một kết quả bắt đầu thật tốt đẹp, tổng số đóng góp lên đến 61,250 đồng (USD).

      Thiết nghĩ, nhìn lại quá trình từ lúc hình thành Hội Phật Giáo Mỹ Châu - Chùa Hoa Nghiêm cho đến lúc có được ngôi chùa Hoa Nghiêm hiện tại, thật là không thể kể hết được bao nhiêu công khó nhọc nhằn mà các quý thầy, các bác và cô chú của thế hệ trước tôi phải đi qua.

      Giờ đây tôi đứng trước hai câu thơ kia với tâm trạng của một người con vừa mới mất mẹ, tro hài của người đang được che chở ấp ủ dưới mái chùa này. Tôi không nén được những cảm xúc của tôi đối với những người đã đi qua và tạo dựng ngôi chùa Hoa Nghiêm kia.

      Đọc qua quá trình xin phép chính phủ, quá trình tìm nhà thầu, quá trình vay nợ ngân hàng của những vị đại diện, giờ đây lại được chứng kiến trước mắt một quá trình kêu gọi đóng góp và được báo đáp từ phía cộng đồng các mạnh thường quân. Tôi xin được nhìn nhận "Đây chính là những tấm lòng vàng".

      Dựa trên thực tế, với thời cuộc mà vật giá càng ngày càng leo thang, đòi hỏi về vấn đề tiêu chuẩn từ phía luật pháp, ngân hàng ... v...v..., bạn có thể mường tượng được sự khó khăn đến mức độ nào hay không? Muốn mượn một số tiền nhỏ cho riêng mình thôi cũng đã là cả một vấn đề, huống hồ chi là một triệu đồng, không những thế lại còn tình nguyện đưa vào công vụ từ thiện. Vả lại, phải đưa cả tài sản của gia đình để làm bằng chứng bảo đảm cho sự trả nợ đúng định kỳ. Còn nữa, những vị quan khách kia đến tham dự thôi, nhưng đã không màn thực tế khó khăn mà đã bằng mọi phương cách cũng đã đóng góp tích cực vào công cuộc chung.

      Tôi còn nhớ, do một duyên nào đó, tôi có đến chùa lễ Phật và nghe được một thầy giảng rằng "Ở thế giới âm phủ, bàn ăn, đồ ăn luôn luôn được soạn sẵn nhiều vô số kể, nhưng ai ai cũng đói cả vì đôi đũa nào cũng dài 2 thước. Khác với thế giới của Phật, mọi người đều được ấm no, vì sao? Vì người này gắp cho người kia!"

      Một câu giảng đã ghi sâu vào tâm trí tôi từ đó. Rất trung thực với viễn cảnh cuộc đời.

      Bạn có bao giờ nghĩ đến tìm hiểu của cái gì gọi là "Vô Thường" không? Xin khoan nghĩ đến những gì xa xôi trong tương lai, sinh, lão, bệnh, tử. Nhưng hãy cùng tôi dùng những ví dụ cụ thể của cuộc sống hiện tại. Có còn ai trong chúng ta còn nhớ đến trận bão Katrina đã quật vào vùng Louisiana không? Tôi vì lý do công việc nên đã được đặt chân đến vùng này ngay sau khi cơn bão xảy ra. Báo chí, tin tức làm sao có thể nói hết bao nhiêu tang thương mà các gia đình không may mắn đã gặp phải. Khoan nói đến nạn lũ lụt ở Việt Nam chúng ta, vì sao? Ai cũng biết sống dưới chế độ cộng sản không tự do, dân tình nghèo đói khổ sở, kẻ giàu thì càng giàu hơn, chính quyền thì luôn luôn moi móc tận xương tủy của người dân khố rách áo ôm, thì làm sao mà họ có thể chống chọi với những thiên tai? Xin hãy nói đến ví dụ Katrina thôi, chúng ta đang sống trong một "Siêu cường quốc", tự do đủ điều. Nhưng ngay cả một siêu cường quốc cũng phải bó tay trước thiên tai. Những gia đình người Việt sống về ngành chài dọc theo bờ biển thuộc Louisiana phải đương đầu với cái "Vô Thường" kia. Hôm nay có tất cả, một cơn gió thổi qua hay một con nước cuốn qua thì tất cả trở thành bình địa, không nhà, không cửa, thân nhân mất mát, họ phải làm gì đây? Hay chỉ còn ngội phệt xuống trên đống đổ nát mà nghẹn ngào "Mất hết rồi!"

      "Vô thường" một cách thực tế là vậy đó.

      Tôi xin dùng những gì mình chứng kiến để đem đến quý đọc giả một ví dụ cụ thể mà thôi. Đó là những gia đình đã đặt chân đến Mỹ từ lâu, thế thì còn những gia đình mới đến Mỹ thì sao? Không thân nhân, không bạn bè, không tiền bạc, manh áo miếng ăn chưa đủ no. Nay lại phải gặp thiên tai như vậy, họ phải làm sao đây?

      Và đây chính là lý do tại sao tôi nêu lên hai câu thơ kia "Mái Chùa Che Chở Hồn Dân Tộc". Chính tôi chứng kiến những gia đình ấy, phải vay mượn hay vơ vét những gì còn lại đủ để mua tấm vé xe lửa qua tiểu bang khác và xin trú ngụ tạm thời ở các ngôi chùa, nhà thờ - nơi mà họ chỉ còn mong chờ sự giúp đỡ và bàn tay nhân đạo của những vị Trù trì, tăng, ni, các cha, hội phật tử và giáo hội.

            "Một nắm khi đói, bằng một gói khi no".

      Tôi nghẹn ngào khi thấy họ được phép trú ngụ tạm thời ở các ngôi chùa hay nhà thờ. Nơi đó, không những có sự giúp đỡ của những vị lãnh đạo mà còn có được bao nhiêu sự đóng góp của cộng đồng, từ miếng ăn đến tấm áo.

      Bạn nghĩ sao nếu đặt chính mình vào vị trí của những người kém may mắn kia?

      "Vô thường" không dung tha ai cả, giàu, nghèo hay địa vị.

      Hay bạn có thể nào hình dung ra, một ngày nào đó, một thiên tai tương tự xảy ra và có người đến xin bạn giúp đỡ cho trú ngụ tạm thời, thế nhưng vì một lý do nào đó mà bạn phải từ chối. Nhưng! Bạn chợt nghĩ đến "Nơi đường Backlick Rd, có một ngôi chùa Hoa Nghiêm rất rộng rãi và trang nghiêm, tôi xin được giúp và đưa bạn đến nơi đó. Nơi này, sẽ có vị Trú trì và phật tử luôn luôn sẵn sàng chào đón và giúp đỡ bạn qua cơn hoạn nạn này". Nếu như bạn có thể làm được như vậy, trong lòng bạn sẽ cảm thấy thế nào? Tôi tin chắc rằng bạn cũng sẽ như tôi, rất hạnh phúc vì đã có một nơi trú ngụ thật chắc chắn cho người xấu số kia.

      Tôi cũng không giấu diếm gì cả vì chính bản thân tôi cũng góp một chút phần mọn của chính mình dưới danh phần hương linh của mẹ tôi, cũng như một cách hồi hướng cho người luôn luôn được về với Phật, qua cách đóng góp 500 đồng (50 đồng / tháng) và hy vọng trong tương lai sẽ được đóng góp nhiều hơn.

      So sánh 500 đồng (USD) của tôi và số tiền quyên góp 61,250 đồng (USD) đêm hôm đó, thật chẳng là cái gì cả. Nhưng "Kiến tha lâu cũng đầy tổ", mỗi một người trong chúng ta phát tâm nguyện từ bi và yêu thương nhân loại để cùng nhau sát cánh chung sức xây dựng một điểm tựa cho tất cả mọi người và điểm tựa đó chính là ngôi chùa mới trong tương lai của chúng ta.

      Tôi xin kết thúc bài viết này qua một nhận định riêng nữa của tôi. Tôi thường tin rằng "Gia đình chính là điểm tựa cuối cùng" nhưng với thực tế đã hoàn toàn thay đổi ý nghĩ này của tôi. Đó là "Nếu ngay cả gia đình cũng không còn là điểm tựa cuối cùng, thì xin hãy biết rằng ... còn có Chùa và ngôi chùa đó chính là Chùa Hoa Nghiêm"

Ngày 28 tháng 4 năm 2008

© 2008 hoanghiempagoda.com

-- Kinh Sách
-- Văn
-- Thơ
-- Nhạc
-- Các Món Chay