Letter to Son (from Kyle Smith)

  

My son, please bring me into your future!

Last weekend I have an opportunity to attend a meditation class with a few friends.  This is my first time ever going to a meditation center seeking spiritual healing.  As you have known, this is not typical of me but I find it necessary at this time.  I am currently feeling lonely and hopeless inside and I am unsure of what to do to overcome this suffering that is burdening me.

At the meditation center, everything seems to be at a standstill with peace and quiet.  Everyone seems to carry out their routines in harmony with grace and silence.  I also walk along with them slowly in each step and for the first time I can hear my own breath. It can be embarrassing because my heavy breathing can tell everyone about my unfocussed and wandering mind. But after a while my breathing became lighter and more rhythmic.  At that time, suddenly I realized that I have found myself after many years of living in this world.  I also realized that even with all the accomplishments and respects that I have earned in life including all the people I have helped to find work and a decent living, I have never truly understand myself nor have complete control over my life.  Many time I have given in to my own graving, fallen to my own anger and gave up to my own selfishness.

Even with only two days, I have a chance to look at my own self.  In his teaching, the meditation teacher talks about love and understanding. He brings up an interesting metaphor of a bowl of water and a spoonful of salt.  If you drop the salt into the bowl of water, the water will become very salty.  However if you drop the same spoonful of salt into a river the water seem unchanged because of its large volume.  Even if you throw in a few bags of salts the river will not be affected.  The meditation teacher then explains that the reason for your suffering is because the volume of your heart is so small that it cannot withstand unpleasant behaviors of others.  You can always expand the volume of your heart but you cannot always change other’s behavior toward you.  Once the volume of your heart has expanded you can easily accept unpleasant people or surroundings. 

Later that day I sat in the wood and thought about what the meditation teacher has told us and I burst out in tears.  I felt sorry for myself.  Over these many years I’ve been working tirelessly for what and for whom? Now I end up with a heart that shrinks so small that I cannot withstand my own son, the son that always shows love and loyalty toward me.  At the time I just thought you were being stubborn and proud that you always disagree with my decisions.  I even thought that you dismissed me. Oh my God, what kind of heart do I have if I cannot even withstand my own son?  Maybe that is the prize that I have to pay for all the things that I have accomplished in life.  I have become a rich business owner and for what?  I cannot even talk to my son, accept his shortcomings, or even hold him in my arm like many other fathers.

And then I look up at the golden leaves hanging on  a tree branch, I thought to myself that one day I will be like a leaf falling to the ground returning to earth.  It grips my heart to think about it.  Not because I am afraid of death but I regret that it is too late when I realize the meaning of life.  My biggest regret is that I did not spend enough time with you, to pay attention to your work at the company, and most of all I did not open my heart to accept you with my loving arms like a true father.

I guess I was deeply entrenched with becoming successful in my career and earning respect from others that I failed miserly when it comes to loving and understanding my own son.  Sometimes I want to forget the past and open up to hug you and to tell you that I love you but my pride has stopped me from doing so.  Even worse I sometimes criticize even disregard your work habit and your ability.  My son, how can I not love you? How can I not need you when you are a part of me? You are my continuing present.  I am always in you and you are always in me.  That is the truth and it cannot be changed.  Just like a leaf growing on a tree, it can absorb nutrient provided by the tree through soil in the earth.  But it can also absorb sunlight through photosynthesis to feed the tree.  The tree and its leaf depend on each other to survive.  That is the truth!

In the past, I thought that only the leaf which needs the tree to survive.  That is when I felt proud of the things that I had done for you but never see the things that you had done for me.  Yet you don’t have to do anything for me.  You just need to be present, breathing and smiling, looking at me with love and trust just like the old days when I carry you on my shoulder or show you how to ride your bike.  I realized that is the moment of true happiness.  I really wish that you live a life of peace and happiness with your own family.  If I have a request, it would be asking for your forgiveness for my many mistakes and that I always love you.

It’s embarrassing that I cannot even tell you this face to face.  I fear that you will not have the patience to listen since in the past I caused you to disliked and avoided me.  Even though I always wanted you to come back to work for the company, that is not the purpose of this letter.  I just want to tell you what I have thought through after the two days at the meditation center so that you know I am trying to change myself; Even if it’s a little too late.  However, I have confident that you will carry me into your future.  Even though I have caused you many pains but deep down inside I know you still love me.  Is that not right, my son?  Promise me that you will lead a good life and that you do not repeat the mistakes that I have made when caring for your own children.

Right now I just want to be a better father than a rich business owner.  Can you believe me?  I am tire of all the ambitions in life.  Can you help me, my son, to become a responsible Dad who can talk and have dinner with his son at any time?  I really want to spend the rest of my days living the true meanings of life.

With a hug to my son, your suffering father,

Kyle Smith

 

 

Tuệ Thông & Như Thường translate

  

Bản dịch:

Thư gởi con (từ Kyle Smith)

  

Con ơi, hãy mang cha về tương lai!

Hai ngày cuối tuần vừa qua, cha đã cùng vài người bạn đến tham dự một khóa thiền.  Đây là lần đầu tiên cha tìm tới một chốn tịnh dưỡng tâm hồn như vậy.  Cha biết mình không có thói quen này, nhưng cha biết mình đang cần nó, tại vì cha đang rất cô đơn lạc lõng và không biết mình nên làm gì để vượt qua nỗi khổ đang đè nặng trong lòng.

Mọi thứ ở đó dường đều dừng lại, rất nhẹ nhàng và tĩnh lặng.  Những người sinh hoạt ở đó chắc đã quen nên ai đi đứng của rất khoan thai, làm việc trong im lặng và không gây bất cứ một tiếng động nào, dù nhỏ nhất.  Cha cũng đi theo họ, cũng chậm rãi từng bước và lần đầu tiên cha mới nghe được hơi thở của mình rõ ràng.  Thật xấu hổ, nó có vẻ làm cho người bên cạnh biết mình đang suy nghĩ lung tung cái gì đó, vì khi Cha thử chú tâm vào hơi thở thì nó trở nên êm dịu và mịn màng.  Lúc ấy, bỗng trong lòng dâng lên một cảm giác rất lạ, hình như cha đang tìm thấy được chính mình sau mấy mươi năm có mặt trong cuộc đời này.  Cha đã từng làm cho bao nhiêu người kính nễ, đã từng tạo nên đời sống ấm no cho bao nhiêu người thất nghiệp, nhưng cha chưa hiểu gì về mình cả và gần như là luôn bất lực với chính mình.  Cha đã từng gục ngã trước lòng tham, đã từng buông xuôi trước cơn giận, đã từng bó tay trước cơn cảm xúc tự ái của mình.

Dù chỉ ngắn ngủi có hai ngày, nhưng ở nơi đó đã giúp cho cha có nhiều cơ hội để nhìn lại mình.  Trong bài nói chuyện, vị thầy hướng dẫn đã đề cập đến vấn đề thương yêu, làm sao để có thể chấp nhận nhau.  Vị thầy ấy có đưa ra một hình ảnh rất ngộ.  Nếu mình lấy một nắm muối bỏ vào trong tô nước thì tô nước ấy sẽ rất mặn, nhưng nếu mình lấy nắm muối bỏ xuống dòng sông thì nước của dòng sông vẫn có thể sử dụng được, cho dù mình tiếp tục thảy xuống dòng sông thêm vài chục nắm muối nữa thì nó vẫn không sao cả.  Tại vì cái lượng của dòng sông quá lớn, còn cái lượng của cái chén kia chỉ bé xíu.  Vị thầy đó mới cắt nghĩa, nếu người khác làm cho mình khó chịu và đau khổ là tại vì cái lượng trái tim của mình quá bé nhỏ, mình chỉ có thể thay đổi cái lượng trái tim của mình chứ mình không thể yêu cầu người ta đừng có thảy muối vào.  Người ta dù khó chịu, hoàn cảnh dù bất lợi, nhưng mình vẫn an ổn được vì mình có sẵn một cái lượng khá lớn để chấp nhận.

Chiều hôm ấy cha đã ngồi một mình thật lâu trong rừng để suy gẫm lại ví dụ ngộ nghĩnh đó và cha đã bật khóc.  Cha thấy thương mình quá, thấy mình thật tội nghiệp.  Mấy mươi năm qua cha đi tìm cái gì, cha muốn nắm bắt cái gì, để giờ này nhìn lại cha thấy mình thật bé nhỏ, trái tim của mình càng ngày càng co rút lại, đến nổi một người hết lòng yêu thương và hết lòng trung thành như con mà cha cũng không chứa đựng nổi.  Lúc ấy cha chỉ nghĩ là con đã bất phục cha, con quá tự hào và cứng đầu nên luôn tìm cách chống đối lại những quyết định của cha, chắc con đã coi thường cha.  Trời ơi, trái tim của cha có thể chứa đựng cái gì mà lại không chứa được con của cha kia chứ!  Đây có phải là cái giá quá đắt cho những gì cha đã đeo đuổi và đạt được không?  Cha trở thành một ông chủ giàu có và đầy uy lực để làm gì mà cha không thể nói chuyện được với con, không thể chấp nhận những yếu kém của con hay không thể ôm con vào lòng như những người cha khác?

 Rồi cha nhìn lên những chiếc lá chín đang đung đưa trên cành, cha chợt nghĩ đến mình rồi nay mai mình cũng như chiếc lá sẽ trở về với cát bụi.  Nghĩ tới đó lòng cha như se thắt và trĩu nặng.  Cha không sợ chết.  Cha chỉ thấy hối hận vì mình hiểu ra giá trị cuộc sống đã quá muộn màng, đã không biết sống một đời sống ý nghĩa, và điều ân hận lớn nhất của cha là đã không giành nhiều thời gian để chăm sóc khi con còn nhỏ, không giành nhiều sự ưu ái quan tâm khi con còn làm việc chung với cha và không chịu mở lòng ra để chấp nhận con như một người cha thật sự yêu thương con của mình.

Chắc vì cha đã lao mình quá sâu vào con đường làm danh vọng, cha chỉ muốn người ta phải trố mắt lên nhìn mình đầy kính trọng và cha đã thành công, nhưng đối với việc thương và hiểu được con mình thì cha lại hoàn toàn thất bại.  Niềm tự ái trong cha lớn quá, có nhiều lần cha muốn bỏ qua chuyện cũ, rất muốn gặp con để ôm con vào lòng và nói với con rằng cha vẫn luôn thương con, mặc dù lắm lúc cha đã tỏ ra bất cần, chê trách, hay phủ nhận tài năng của con.  Con ơi, cha làm sao ghét bỏ con cho được, làm sao cha không cần con vì con là một phần của cha mà, con là sự tiếp nối của cha mà, cha luôn có mặt trong con và con cũng luôn có mặt trong cha, sự thật này đâu thể nào thay đổi được.  Cũng như cây sinh ra chiếc lá và không ngừng lấy khoáng chất trong lòng đất để nuôi chiếc lá lớn lên, nhưng chiếc lá cũng sử dụng ánh nắng mặt trời để tinh chế nhựa thô thành nhựa luyện để nuôi cây.  Chiếc lá cần cây và cây cũng cần chiếc lá, đó là sự thật!

Vậy mà những khi cha không kềm chế được bản thân, cha cứ nghĩ chỉ có chiếc lá cần cây thôi, cho nên cha luôn tự hào vì những gì mình đã làm cho con mà không hề thấy được con đã làm những gì cho cha.  Mà con cũng đâu cần phải làm gì cho cha, con cứ ở đó, cứ thở và mỉm cười, cứ nhìn cha bằng ánh mắt yêu thương và tin tưởng như hồi con còn ngồi lên vai cha cõng hay những lần cha tập cho con đạp xe thì cha cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.  Thực sự, niềm khát kháo lớn nhất của cha là thấy được con luôn bình an hạnh phúc với gia đình.  Nếu để có được một niềm mong mỏi với con, thì cha chỉ xin con hãy tha thứ cho những vụng về lầm lỡ của cha và hãy hiểu là cha luôn mãi thương con.

Thật xấu hổ khi cha không nói ra những điều này trước con, cha sợ con không đủ thiện chí để sẵn sàng ngồi nghe cha giải bày tâm sự, vì trước nay cha đã từng làm cho con sợ hãi và xa lánh cha.  Mục đích viết lá thư này không phải để kêu gọi con về làm việc cho cha, mặc dù đó luôn là ước muốn lâu nay của cha.  Cha chỉ muốn nói ra những gì mình đã trải qua trong suy nghĩ từ lúc đến trung tâm thiền tới giờ, để con biết được cha đang cố gắng thay đổi chính mình dù biết là đã khá muộn.  Tuy nhiên, cha lại tin rất vững là con sẽ mang cha đi về tương lai, con tuy có hơi buồn cha nhưng cha biết là con cũng rất thương cha, phải không con?  Con hãy hứa với cha là sẽ sống tốt và đừng lặp lại những lầm lỗi của cha khi nuôi dạy hay có cơ hội làm việc chung với con mình.

Giờ đây, cha muốn làm một người cha tốt hơn là làm một ông chủ giàu có, con có tin không?  Cha đã rất mệt mỏi với những tham vọng của mình rồi, con có thể giúp cha không con, xem như là món quà sau cùng, hãy giúp cha làm tròn trách nhiệm một người cha, có thể chia sẻ và ngồi ăn cơm với con bất kỳ lúc nào không?  Cha thật sự muốn sử dụng những ngày còn lại trong đời một cách có ý nghĩa.  Cha ôm con vào lòng.

 

 

người cha tội nghiệp,

Kyle Smith

 

(Tuệ Thông và Như Thường dịch)

© 2008 hoanghiempagoda.com

-- Kinh Sách
-- Văn
-- Thơ
-- Nhạc
-- Các Món Chay