Letter to Dad (from Brian Smith)

  

Dad, I know you are in me!

  

One day, I stared at my hands for a long time and wondered to myself, “These hands belong to whom?”  These hands that have accomplished so many great things, did I not inherit it from you?  Even though I have tried to find every ways to prove that my abilities came from my hard work and continuous practice, looking in-depth I still see them as an extension from you.  If you did not give me your seed, if you did not care for me, if you did not bring me up with love, how would I exist and still be here, right Dad?

A few days ago, my baby girl had an asthma attack and went to the E.R.; I stayed up the whole night to watch her conditions.  Watching her haggard face, I could not stop my tears; for a while now, because of work I did not have the time to care for and play with her; she must be really sad.  Holding her hand, I suddenly see that it is just like my hand; the illness that she currently bears partly comes from my genes; the hurt and loneliness that she endures partly come from me, Dad.  Then I look at my hand again, oh god, even this hand is just like yours.

Yet, sometimes due to earning a living, due to attachments to desires, due to wanting more luxuries from materials to spirit, I forget that important truth.  Many times, because you did not understand me, have said words, or acted in ways that hurt me deeply; it made me think you no longer love me.  What more, in knowing that you think so little of me and ignore my abilities, I could not help but have outrageous thoughts.  I had wished that I was not your son…that I had been born to a different family…that my Dad was someone else more gentle and sweet…someone who could talk to and understand me.  Why could I not be like others with Dads that I could count on for support in hardships or misfortunes; maybe I am better off not having a Dad! 

The more I tried to erase you from my memories, the more those wonderful memories of us came back to me.  I can still remember like it was yesterday when I first entered the village’s school; at that time our family was still poor so you only had an old car to take me to school.  Several times when the sky rained down on us and flooded the streets, the car died; worrying about me being late, you piggybacked me to school.  There was a time after school ended, I walked out and did not see you, I got scared and started to cry.  About half an hour later, I finally saw you, slowly trekking to school; the car has died again.  So you once again piggybacked me all the way home…and fell sick.  Yet the following morning, you took me to school in a different vehicle, a little newer than the previous one.  I did not realize then that you borrowed money for another car just to take me to school. 

I remember very clearly the day Mom left us both for someone else.  You sat quietly for a very long time in the bedroom with little food or drink.  When I spied through the crack at the door, I saw you cried and it broke my heart.  But then you learned to cook, to shop, to clean, and, most importantly, to constantly play with me so I would not think about mom and be sad.  There were several ladies who fell for you, who wanted to become your wife, but you did not care.  You did not want someone to come between us.  You wanted me to have all your love.  That was what you said. 

As days go by, I grew up and had a family of my own.  You became busy in the role of a boss.  Even though we worked together everyday, we did not have many opportunities to talk to or care for each other as in the past.  There was a time I saw you lonely sat in your office for a long time; I wondered what your thoughts were: were you missing Mom or were you thinking about my lack of concerns for you?  But then I tried to avoid the task of caring for you by urging you to remarry; and you agreed.  From then on, we cared for each other even less.  I always thought that with someone by your side you did not need me. 

Slowly, we stopped having dinner…or to even share a cup of tea each time we discussed business.  You and I only saw each other when we passed by in the morning, when we had meetings regarding the business, or when you wanted to complain about my methods of working.  And then you got buried deeper in deeper in your goal of making money; I became busy with my children, so when we met it was almost as if we did not have the energy to be concern about one another.  And from the day you remarry, I constantly feel like there is a rift between us, especially when you use very harsh words with me…when you question my loyalty.  Those times make me feel like I have lost you, like you have been bewitched and wanted to distance yourself from me, like you were no longer my Dad. 

Because of my pride, because I was hurt, I decided to leave the company, just so you could bear the burden yourself to know what it is like.  The company slowly declined, partly because the economy was suffering a setback, partly because of your poor management.  Not only did you fail to sympathize with me, fail to see the sacrifices and diligence in my work, you also became more stubborn in making decisions.  Even other employees thought so.  It came to a point where the rift between us seemed un-mendable. 

But today, holding my daughter’s hand made my heart aches, and it was in this moment that I felt the ache in your heart when I decided to leave you.  It is like there is an invisible string that ties me to my daughter and you to me.  Each time my daughter caught a fever or an asthma attack, I felt my heart being weighed down and I could imagine you withering away alone in your bedroom.  I blamed you for not understanding me, yet did I ever try to understand your pain. 

Dad, I am so sorry, please give me another chance to come back to you…to the company…please?  I know that with me there, the company can improve because I have been through many ups and downs with it in the past several years; I understand it better than anyone.  I know that with me by your side, your physical and mental health can improve, because nobody can love you more than I do. 

You are getting older; it cannot be easy to move around anymore.  How could I demand that you must do this or that before I would return; with ages it becomes so much harder to change a person’s habits.  Since I am still young, it is easier for me to change myself.  I will try to open my heart and accept your criticisms when you are angry; I will try to accept your single-minded judgements in deciding the direction of this company. 

If I yield to you, what hurt could it do right…because just having the opportunity to yield means I am very fortunate.  I am worried that one day I will not be able to see you, hear you complain, or put up with you getting mad; by then, you would be long gone.  And letting you on such a bad term, would be my biggest regret, Dad. 

Your son, 

Brian Smith

 Quang Nhật translate

  

Bản dịch: 

Thư gởi cha (từ Brian Smith)

  

Cha ơi, con thấy Cha ở trong con !

Có một hôm con đưa cánh tay của con lên nhìn thật lâu, và con đã tự hỏi cánh tay này là của ai?  Cánh tay này làm được bao nhiêu thứ hay ho trên đời, nó có phải từ nơi Cha trao truyền lại cho con không?  Dù cố gắng tìm mọi cách chứng minh rằng con đã chịu khó học hỏi và luyện tập không ngừng trong quá khứ mới có được tài năng như ngày hôm nay, nhưng trong chiều sâu con vẫn thấy nó là sự tiếp nối từ nơi Cha.  Nếu không có Cha cho con hạt giống, không có Cha chăm sóc, không có Cha nuôi dưỡng bằng sự thương yêu thì làm sao con có mặt và tồn tại đến bây giờ được, phải không Cha?

Cách đây vài ngày, bé gái của con bị suyễn nặng và phải nhập viện, con đã thức suốt đêm với nó để theo dõi bệnh trạng.  Nhìn khuôn mặt tiều tụy của nó con đã không ngăn được nước mắt, lâu rồi, vì bận rộn công việc ở sở làm nên con không có thời gian chăm sóc hay trò chuyện nhiều với nó, chắc nó cũng buồn con lắm.  Cầm bàn tay nó, con bỗng thấy bàn tay này là của con, căn bệnh mà nó đang gánh chịu có phần di truyền của con, sự hờn tủi và cô đơn của nó cũng có phần di truyền của con nữa, Cha ạ.  Rồi con nhìn lại bàn tay của mình, trời ơi, bàn tay này cũng là của Cha kia mà.

Vậy mà đôi lúc vì bận rộn với mưu sinh, vì kẹt vào những đam mê, muốn có thêm nhiều điều kiện tiện nghi, từ vật chất đến tinh thần, mà con đã quên đi sự thật đó.  Có nhiều lúc, vì Cha không hiểu được con nên đã có những câu nói hay những hành động khiến con rất đau lòng, con cứ nghĩ là Cha đã không còn thương con nữa.  Thậm chí trong nỗi đau cùng tột vì bị Cha coi thường, phủ nhận tài năng, nên con đã có những suy nghĩ thật điên rồ.  Con đã mong muốn mình đừng là con của Cha, giá như mình được sinh ra trong một gia đình khác, Cha mình là một người khác, nhẹ nhàng và ngọt ngào hơn, có khả năng nói chuyện và thấu hiểu mình hơn, tại sao mình không được như bao người khác có một người Cha để cho mình tựa vào trong mỗi lúc mình gặp những khó khăn hay rủi ro trong đời, thà mình đừng có Cha thì hơn!

Càng cố gắng loại bỏ hình ảnh Cha ra khỏi tâm tưởng thì bao nhiêu ký ức ngọt ngào giữa Cha và con lại liên tục hiện về.  Con còn nhớ như in khi con vào trường tiểu học, lúc ấy nhà mình còn nghèo, nên Cha đưa con đến trường bằng chiếc xe cũ kỹ.  Nhiều hôm trời mưa to nên con đường làng gần trường bị ngập nước, khiến chiếc xe cũ kỹ của Cha bị chết máy giữa đường, vì sợ con bị trễ học nên Cha bảo con ngồi lên lưng Cha cõng chạy bộ tới trường.  Có hôm tan học, nhìn quanh quẩn không thấy Cha đâu, con hoảng sợ và khóc to, gần nửa giờ sau mới thấy Cha lê từng bước chân nặng nhọc tới trường, chiếc xe của Cha lại chết máy giữa đường, Cha lại cõng con đi suốt buổi chiều mới về tới nhà và Cha đã ngã bệnh.  Vậy mà sáng sớm hôm sau, Cha đưa con đến trường bằng một chiếc xe khác, mới hơn chiếc xe kia một chút, thì ra tối qua Cha đã chạy đi vay tiền và mua chiếc xe khác để đưa con đi học.

 Con còn nhớ rất rõ ngày Mẹ bỏ hai Cha con mình để đi theo người khác, Cha đã ngồi lặng lẽ rất lâu trong phòng nhiều ngày mà không ăn uống hay nói năng gì, có lúc nhìn qua khe cửa con thấy Cha khóc, rất tội nghiệp.  Rồi Cha bắt đầu học làm bếp, đi chợ, lau dọn nhà cửa và nhất là lúc nào cũng có mặt với con, dắt con đi chơi gần như mỗi chiều tan học vì sợ con buồn nhớ Mẹ.  Có nhiều người thương Cha, muốn về làm vợ Cha nhưng Cha không đồng ý, Cha sợ người khác chen vào tình cảm của hai Cha con mình, Cha muốn giành tất cả tình cảm cho con thôi, Cha đã nói như vậy.

Ngày tháng trôi qua, con lớn lên và lập gia đình, Cha thì tất bật trong vai trò ông chủ.  Hai Cha con tuy làm việc chung với nhau mỗi ngày nhưng ít có cơ hội để trò chuyện với nhau hay quan tâm nhau như ngày xưa.  Có lần con thấy Cha ngồi buồn thiu một mình trong văn phòng nhiều giờ, không biết Cha đang nghĩ gì, Cha đang nhớ Mẹ hay Cha đang nghĩ tới sự vô tình của con?  Rồi con đã chạy trốn trách nhiệm chăm sóc Cha bằng cách thúc giục Cha hãy đi thêm bước nữa, và Cha đã đồng ý.  Cũng từ đó, hai Cha con càng thưa dần những lần hỏi han và chăm sóc nhau, con luôn nghĩ Cha đã có người bên cạnh thì chắc không còn quan tâm hay cần con nữa. 

Rồi dần dần hai Cha con không còn ăn cơm cùng nhau hay ngồi xuống uống vài tách trà nóng mỗi khi bàn một công việc gì lớn lao.  Cha và con chỉ còn gặp nhau trong những lần chào vội vã, những buổi họp bàn những vấn đề của công ty, hay những lần Cha có chuyện phàn nàn về cách làm việc của con.  Rồi càng ngày Cha càng lún sâu vào việc làm giàu, con thì bận rộn với những đứa con nhỏ, nên gần như mỗi lần hai Cha con gặp nhau không ai còn nhiều năng lượng để quan tâm nhiều vấn đề của nhau.  Nhất là từ khi Cha có thêm người đàn bà mới, con luôn cảm giác có sự ngăn cách rõ rệt, thậm chí những lúc Cha buông ra những câu nói rất phũ phàng, nghi ngờ về sự trung thành của con thì chính những lúc đó con cảm thấy như con đã mất Cha rồi, Cha đã bị người khác mê hoặc và ly gián với con rồi, Cha không còn là Cha của con nữa.

Vì tự ái, vì tổn thương nên con đã quyết định rời bỏ công ty, để cho Cha một mình cáng đáng hết mọi chuyện cho Cha biết.  Công ty ngày càng xuống dốc, một phần do kinh tế bên ngoài đang rơi vào giai đoạn khó khăn, một phần do sự điều hành thiếu tinh tế của Cha.  Cha không những thiếu cảm thông với con, không thấy được sự hy sinh và tận tụy trong công việc của con mà Cha trở nên độc đoán trong mọi quyết định, các nhân viên trong hãng cũng nói Cha như vậy, cho nên khoảng cách giữa con và Cha gần như không thể kéo lại nổi.   

Nhưng hôm nay, cầm tay bé gái của con mà lòng con đau nhói, và cũng chính là lúc này đây con cảm nhận được sự đau nhói từ nơi trái tim Cha khi con quyết định bỏ Cha một mình mà ra đi.  Hình như có sợi dây vô hình nào đó kết nối giữa bé gái của con, con và Cha.  Mỗi khi bé gái sốt nặng hay ho từng cơn, con lại thấy lòng mình nặng trĩu và con lại thấy hình ảnh Cha cũng đang héo hắt một mình trong phòng vắng với những dòng nước mắt cô đơn.  Con chỉ trách tại sao Cha không hiểu con mà con có hiểu được nỗi khổ niềm đau chôn giấu của Cha đâu!

Cha ơi, hãy cho con một cơ hội để về với Cha, với công ty, Cha nhé.  Con biết rằng nếu con có mặt kịp thời với công ty lúc này thì công ty sẽ khá hơn nhiều lắm vì con đã chết sống với nó suốt mấy mươi năm qua rồi, con hiểu nó hơn ai hết; con biết rằng nếu con có mặt với Cha trong lúc này thì tình trạng sức khỏe và tinh thần của Cha sẽ khá hơn nhiều lắm, vì có ai thương Cha bằng con đâu.  Bây giờ Cha đã già rồi, đi đứng cũng khó nhọc, làm sao có thể yêu cầu Cha phải làm như thế nay hay đừng làm như thế kia thì con mới chịu trở về, thay đổi một thói quen đối với một người lớn tuổi là điều vô cùng khó khăn.  Trong khi con còn trẻ, có thể thay đổi mình dễ dàng hơn, con sẽ cố gắng mở lòng ra chấp nhận những điều khó nghe trong những lần Cha nổi giận, tập chấp nhận những quyết định độc tài mỗi khi họp bàn chuyện công ty. 

Con nhường nhịn Cha thì có mất mát vào đâu, vì còn cơ hội làm như vậy cũng đã là may mắn, con rất sợ một ngày nào đó không còn được nhìn thấy Cha ra vào công ty này để than phiền hay nổi giận nữa, vì lúc đó Cha đã đi rất xa rồi, đó là niềm ân hận lớn nhất của con đó, thưa Cha!

Con của Cha,

Brian Smith

 

(Quang Nhật dịch)

© 2008 hoanghiempagoda.com

-- Kinh Sách
-- Văn
-- Thơ
-- Nhạc
-- Các Món Chay